Ký ức trong ta là một thế giới đẹp, bí ẩn. Như được in trong não, được xăm lên da thịt, những câu chuyện xa xưa của một thời thơ ấu, một khi đã được xếp vào kho ký ức thành kỷ niệm, sẽ không dễ gì phai nhạt.
Tôi không biết đã có bao nhiêu nhà văn từng viết về làng quê. Nhưng chắc chắn một điều, con số đó khá nhiều. Bởi làng quê vốn là nơi chốn thân thuộc của tất cả chúng ta, là một bảo tàng của những kỷ niệm và biểu tượng sống.
Không hiểu sao tôi lại hay để ý tới những cái cây ven đường. Có thể là một gốc cây cổ thụ, cũng có thể là một gốc cây chưa lưu niên nhưng lại cô đơn xuất hiện trên một nẻo đường hun hút.
Cuối xuân này về quê không còn được nhìn cây gạo có tuổi đời hàng trăm năm thắp lên bầu trời ngàn ngọn lửa hồng tươi nữa rồi. Đời cây cũng như đời người, già thì về với cõi hoàng tuyền. Nhưng cây đã trở thành “cây di sản” trong lòng tôi và đốt lên bao nỗi nhớ thương…